Cách đây 15 tháng, Gareth Southgate rời khỏi vị trí huấn luyện viên đội tuyển Anh sau một sự nghiệp đầy biến động. Khi gặp gỡ công chúng lần này, cựu chiến lược gia của tuyển Anh khác lạ hẳn từ khi còn áp lực của công việc. Anh tỏ ra thoải mái, vui vẻ hơn, thường xuyên cười và nói chuyện nhẹ nhàng. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thoái mái, mỗi hành động của Southgate đều có ý đồ sâu sắc, không chỉ để quảng bá cho dự án sắp ra mắt mà còn để truyền tải những thông điệp ý nghĩa hơn.
Sự kiện gặp mặt này, kèm theo cuốn sách Dear England (Nước Anh thân mến), không chỉ tiết lộ những gì Southgate tin tưởng mà còn là hành trình anh cố gắng biến những niềm tin ấy thành hành động thực tế. Tất cả được kể lại qua những dấu mốc trong cuộc sống của anh, từ khi còn là cậu bé quan sát bên ngoài, một thành viên của Thủy quân Hoàng gia mê mẩn bóng đá, cho đến khi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp và cuối cùng là huấn luyện viên Ngoại hạng Anh.
Những Bài Học Được Rút Ra Từ Thất Bại Và Chiếc Áo Gile Biểu Tượng
Câu chuyện của Southgate tiếp tục xuyên suốt qua cú sút hỏng penalty định mệnh tại EURO 1996, những năm tháng làm huấn luyện viên thất bại ở Middlesbrough, và thậm chí cả khoảnh khắc bình thường khi anh cùng con trai bàn luận liệu có nên mặc chiếc áo gile tại World Cup 2018 hay không. Mỗi giai đoạn đều là một bài học quý báu, và sự kết nối giữa chúng hình thành nên nhân cách của Southgate ngày hôm nay.
Từ cha anh, Southgate học được tính kỷ luật và sự khiêm nhường. Từ những năm tháng ở Middlesbrough, anh hiểu rõ giá trị của việc dám đối thoại, đặc biệt trong những tình huống khó khăn. Cú sút hỏng penalty năm 1996 giúp anh nhận ra sức mạnh của sự kiên cường và niềm tin vào quy trình, thứ giúp các vận động viên duy trì phong độ trong áp lực.
Gareth Southgate và chiếc áo gile mang tính biểu tượng tại World Cup 2018
Và cuối cùng, câu chuyện về chiếc áo gile, ban đầu chỉ là cách anh che đi vết mồ hôi dưới cái nóng ở kỳ World Cup 2018 tại Nga, lại trở thành biểu tượng cho hình ảnh một huấn luyện viên bình tĩnh, gần gũi và đầm ấm. Với Southgate, mỗi chi tiết, dù nhỏ nhất, đều gắn liền với một triết lý sống: học hỏi, thích nghi và không ngừng tiến về phía trước. Những trải nghiệm này đã tạo nên nền tảng cho cách tiếp cận của anh đối với công việc huấn luyện viên và cuộc sống nói chung.
Sứ Mệnh Hàn Gắn Một Quốc Gia Và Giá Mà Phải Trả
Tất cả những bài học đó đều có giá trị, nhưng điều khiến Southgate trở nên khác biệt là những gì anh chọn làm với chúng. Anh nhiều lần nhấn mạnh rằng mình là một người Anh với niềm tự hào sâu sắc. Anh coi thời gian làm huấn luyện viên đội tuyển Anh là một sứ mệnh để hàn gắn đất nước thông qua đội tuyển bóng đá nam.
Chính ý thức về một mục tiêu lớn lao hơn bóng đá đã thôi thúc Southgate viết bức thư ngỏ “Dear England” trước thềm EURO 2021. Bức thư không chỉ là lời gửi gắm đến người hâm mộ mà còn là lời khẳng định về những giá trị mà anh tin rằng người Anh nên hướng tới: sự đoàn kết, lòng bao dung và tinh thần tôn trọng lẫn nhau trong một thời kỳ đất nước chia rẽ.
Từ một huấn luyện viên bóng đá, Southgate trở thành một người truyền cảm hứng, nói về bản sắc dân tộc theo cách gần gũi và chân thành hơn cả nhiều chính trị gia khác. “Dear England” sau đó trở thành tên của một vở kịch và cuốn sách, nhưng trên hết, nó khẳng định vị thế của Southgate không chỉ là một nhà cầm quân mà còn là một người lãnh đạo có tư tưởng, người dám dùng tiếng nói của bóng đá để gắn kết và chữa lành cho một đất nước.
Southgate thừa nhận việc bị chỉ trích các cầu thủ Anh ném bia vào người là dấu hiệu cho thấy thời gian của ông đã kết thúc
Tuy nhiên, chính bức thư, biểu tượng cho tinh thần đoàn kết và lòng nhân ái, lại vô tình trở thành ranh giới khiến hình ảnh của Gareth Southgate thay đổi trong mắt một bộ phận người hâm mộ. Khi đội tuyển Anh thất bại tại EURO 2024 ở Đức, làn sóng chỉ trích cuối cùng đã dâng lên. “Bị ném bia vào người ở Cologne có lẽ là dấu hiệu cho thấy đã đến lúc tôi nên rời đi,” Southgate nói với khán giả trong buổi trò chuyện ở York, kèm theo một nụ cười chua chát. Cả khán phòng bật cười, nhưng đó là tiếng cười xen lẫn nỗi buồn, khi tất cả đều hiểu rằng anh đã khép lại một chương dài đầy cảm xúc trong hành trình cùng tuyển Anh.
Tình Cảm Bên Bị Và Con Đường Phía Trước
Southgate đã trải qua những thời kỳ tuyệt vời nhất, nhưng anh cũng phải chịu đựng những khoảnh khắc buồn, như bị chỉ trích bởi những người hâm mộ của mình. Việc anh vượt qua mỗi thất bại, trở nên mạnh mẽ hơn và duy trì các nguyên tắc của mình trong suốt quá trình đó, đã khiến anh trở nên khác biệt. Điều đó cũng tạo ra một tình cảm thực sự từ người dân Anh, như những người có mặt trong khán phòng York ngày hôm đó.
Họ đã đứng dậy vỗ tay khi anh bước ra khỏi sân khấu. Nhưng khoảnh khắc xúc động nhất lại đến vào cuối buổi trò chuyện, khi anh nói về tương lai của mình. Sau khi khéo léo trả lời câu hỏi đã trở nên quen thuộc về liệu anh có muốn dẫn dắt Manchester United hay không, Southgate chuyển sang một chủ đề hoàn toàn khác.
Anh bắt đầu nói về giới trẻ Anh, về những khó khăn họ đang đối mặt, và khẳng định đó là điều anh thực sự quan tâm. “Đó là niềm đam mê của tôi,” anh nói. “Đó là nơi tiếng nói của tôi có thể tạo ra khác biệt.” Khi anh chia sẻ tầm nhìn đó, khán phòng im lặng lắng nghe, rồi bùng nổ trong trường phão tay. Mỗi người dường như nhận ra rằng, sau tất cả, anh vẫn là người muốn đóng góp cho cộng đồng và đất nước, tuy nhiên chỉ có điều, chương tiếp theo trong hành trình này có thể sẽ nằm ngoài thế giới bóng đá.
Southgate không còn là huấn luyện viên của tuyển Anh, nhưng anh vẫn là một người lãnh đạo với tầm nhìn xa. Hành trình của anh từ một cậu bé yêu bóng đá đến một người truyền cảm hứng cho cả một quốc gia chứng minh rằng, thất bại không bao giờ là điểm cuối mà là khởi đầu của một chương mới.